Thứ Sáu, 28 tháng 10, 2016

Buôn Ma Tuý Trong Vai Chủ Quán Cháo Lươn Nức Tiếng

Đọc Báo Gia Đình: Mất 8 tháng theo chân bà chủ quán cháo lươn nức tiếng thành Vinh, cảnh sát đã triệt phá được tụ điểm cung cấp ma tuý đá trá hình.
Ngày 24/10, trung tá Nguyễn Hữu Cường, Phó trưởng Công an thành phố Vinh (Nghệ An) cho biết đơn vị vừa bắt Ngô Thị Hạnh (33 tuổi, trú xã Hưng Chính) về hành vi vận chuyển, Đọc Báo Gia Đình mua bán trái phép ma túy.

Tài liệu của cơ quan điều tra cho biết, tháng 9/2015 Hạnh mãn hạn tù về tội mua bán trái phép chất ma túy, mở quán bán cháo lươn ở khu vực cổng thành Vinh. Quán đông khách, nhiều người tấm tắc khen nữ tù hoàn lương khéo tay, đảm đang. Song thực tế, cảnh sát tình nghi người đàn bà này vẫn liên quan “nghề cũ”.
Xác lập chuyên án mang bí số 016D, Đọc Báo Gia Đình cảnh sát phát hiện mỗi khi nhận ma tuý từ nhiều tỉnh thành đưa tới, Hạnh chia nhỏ, bán lại cho các đầu nậu tại thành phố Vinh để kiếm lời. Cách thức giao nhận hàng của Hạnh rất tinh vi, nhiều lần bế con đi chơi nhưng thực chất là đang hẹn đối tác…
Sẩm tối ngày 21/10, tại xã Hưng Chính, thành phố Vinh, xác định chạy xe máy mang theo ma túy đưa đi giao, cảnh sát đã chặn đường. Vội vàng rút bọc chứa ma túy trong ba lô, Hạnh định phi tang, song không kịp.
Cảnh sát thu tang vật 1,1 kg ma túy đá.
Theo : Vnexpress.net

Thứ Ba, 18 tháng 10, 2016

Tuyện Tình Yêu: Đàn Ông Thật

Truyện Tình Yêu: Lấy vợ 5 năm, tôi không hề biết ngoại tình mặn nhạt thế nào. Dạo nọ, đi đám cưới với vợ, bị một cô gái ngồi cùng bàn mê. Cô em rất đẹp, sexy cả ngoài lẫn trong. Cô ta nhìn tôi như đạn bắn, tôi cũng tranh thủ nhìn khi vợ lơ đễnh. Cô em có số tôi ngay sau lễ cưới: “Anh đẹp trai, em muốn ngủ với anh”, cô ta nhắn thế. Tôi phải cầm điện thoại vào nhà tắm, chốt cửa đọc không sót một chữ nào. Mẹ, đây là làm quen kiểu hiện đại à: tán thẳng vào mặt – ngã vật ra giường?
Tôi không trả lời. Lần đầu tiên có em nói muốn ngủ với tôi, ngoài kiểu ngủ trả tiền truyền thống. Vợ tôi thì không nói thế, cố ấy nói “nỡm à”, rồi xong…

Cô ta vẫn tiếp tục, tôi trả lời “tôi có vợ rồi, cô biến đi”, nhưng tiếc như mèo béo tự tay mình vứt cá rán ngon, tôi biết. truyện tình yêu Phàm cái cô em đó là con cá rán thần thánh. Không chịu tha cho tôi. Cô này chắc thuộc kiểu “không ngủ được với anh em chết”, chắc thế. Sàng qua sàng lại một thời gian, các mối quan hệ, lòng tham muốn đưa đẩy các kiểu. Đêm nọ: tôi và cô em lên giường, người tôi sặc mùi men, nhưng mặt thì rất ư mãn nguyện. Chợt nhớ được vài tí như thế sau khi tỉnh. Tỉnh dậy, tôi tưởng trời sập, vật vã tâm tư, 2 ngày sau tôi nói: Vợ, anh đã ngoại tình.Vợ tôi cười: á, lại liếc phải ngực cô nào à, tha tội, tha vì thật thà. Tôi đập bàn, mắt nhìn thẳng…trần nhà: không, là lên-giường-đấy. Vợ tôi đổi sắc, dao kéo gươm giáo các thứ hiện đủ lên mặt. Cô ấy khóc, cô ấy vốn dĩ hiền. Máu hoạn thư như mạch nước ngầm, lên lâu. Nên ban đầu không có phản ứng gì, chỉ khóc để câu giờ chờ cứu viện chăng?
Máu không lên nổi, tôi thuyết phục, vợ khóc, thuyết phục, khóc, rồi thôi. Chắc vì cô ấy biết tôi là thằng thật lòng. Mà biết quái gì nữa, tôi thật lòng thật.Trần đời chưa có thằng đàn ông nào thật như tôi. Vợ sau đó cũng xuôi dần. Nhưng không còn quan tâm tôi như trước. Tôi cứ lặng lẽ yêu thương và cần thời gian cho cô ấy. Phụ nữ không cần cảm giác chiếm hữu như đàn ông, phụ nữ cần cảm giác yên tâm bên người đàn ông của họ. Bạn bè chửu tôi, mày thật và ngu. Tôi sợ đếch gì, truyện tình yêu khi thật và ngu với vợ. Nhưng quan trọng là vợ tôi biết thứ tha. Phụ nữ luôn biết thứ tha vì đơn giản họ là …phụ nữ. Tôi yêu vợ tôi vì như thế, bất cứ người vợ nào cũng như thế. Khác ở chỗ là vị quân phu của họ thế nào mà thôi.
 Có lắm ông chồng đang ăn vụng (cả ăn vụng tinh ranh lẫn ăn vụng lỳ lợm-ý là công khai) ở ngoài kia. Nhưng các ông ạ, tôi nghĩ mãi không biết vì sao các cụ lại gọi người mình cưới về là vợ, lẽ theo tôi, vợ là ta tự chấm thêm dấu nặng, như cục đá giữ lấy con diều ấy mà. Chứ thực ra nó là từ Vơ, cái gì các bà ấy cũng vơ vào mình: chịu đựng, nhẫn nhục, thứ tha, nước mắt, thiệt thòi….Đá thì không nặng, mà vơ mãi nên nặng….nợ. Đời sống vợ chồng có khổ mấy các bả cũng không “bay” đi. Dại. Nên chúng ta hãy để cho họ yên trong hạnh phúc. Đời người chật, nhưng hạnh phúc thì thênh thang, nếu biết vì nhau mà sống. Chấp nhận cưới, mà không chấp nhận từ bỏ được những sân si tham thiếu ở đời. Tịnh không bằng loài cây cỏ.
Đó, lại có cô em nào inbot phây búc. “Vợ ơi, qua bảo này, lại có người tán tỉnh tao….
Thế, thế cho nó khắm !!!!!

Thứ Tư, 12 tháng 10, 2016

Tin Tức Mạng: Gia Đình Bé Trai Chết Đuối Ở Sài Gòn Được Bồi Thường 120 Triệu Đồng

Tin Tức Mạng: Chấp nhận một phần yêu cầu của gia đình bé trai tử vong ở hồ bơi, tòa buộc Cung văn hóa Lao động TP HCM bồi thường hơn 120 triệu đồng.  
Ngày 11/10, sau nhiều ngày nghị án, TAND quận 1, TP HCM, chấp nhận một phần yêu cầu của bà Hoàng Oanh (mẹ bé trai tử vong ở hồ hơi), Tin Tức Mạng buộc Cung văn hóa Lao động TP HCM bồi thường cho gia đình hơn 120 triệu đồng về tổn thất tinh thần và mai táng phí.

Bà Oanh cho rằng, nguyên nhân dẫn đến cái chết của con trai hoàn toàn do lỗi của đơn vị chủ quản hồ bơi. Họ không có các biện pháp đảm bảo an toàn cần thiết, không có người cứu hộ kịp thời. Theo nội dung vụ kiện, ngày 6/8/2015, Tin Tức Mạng cháu Tùng (11 tuổi, con bà Oanh) đến hồ bơi Cung văn hóa Lao động cùng nhóm bạn tại khu vực dành cho người lớn. Hồ dài khoảng 50 m, sâu 2 m. Một lúc sau nhân viên hồ bơi phát hiện cậu bé chìm dưới đáy hồ nhưng không cứu kịp.
Tùng là con duy nhất của vợ chồng bà Oanh sau nhiều năm điều trị hiếm muộn. Người mẹ này chưa nguôi nỗi đau mất con, liên tục khóc tại tòa.Cung văn hóa Lao động thừa nhận một phần lỗi, chấp nhận hỗ trợ gia đình nạn nhân 120 triệu đồng.
Theo : Vnexpress.net

Thứ Ba, 4 tháng 10, 2016

Góc Tâm Sự: Một Câu Xin Lỗi Cho Người

Góc Tâm Sự: Tôi bắt gặp ánh mắt anh nhìn tôi một thoáng rồi quay đi. Tia nhìn đầy đau đớn. Tôi chợt nhận ra mình vừa phạm một sai lầm không thể thứ tha.Tôi biết tôi vừa cứa vào tim anh một vết dao tàn ác.
Nhà anh và tôi có chung bức vách. Dãy phố chợ một tầng lầu thiết kế mặt tiền gần giống như nhau. Hàng hiên tầng triệt liên thông, còn bancon lầu, chỉ cách nhau một hàng rào thấp.
Anh lớn hơn tôi ba tuổi, nhưng có vẻ rất già dặn, điềm đạm như một ông già. Hai gia đình là hàng xóm rất thân, và anh với tôi chơi đùa với nhau từ nhỏ. Nói là cùng nhau chơi đùa, nhưng thật ra chỉ có tôi thường thích trêu đùa, Góc Tâm Sự vòi vĩnh, còn anh luôn chiều chuộng tôi…vô điều kiện.

Học chưa hết lớp 12, ba anh đột ngột qua đời, anh phải bỏ học để giúp mẹ tiếp tục quản lý công việc kinh doanh của gia đình. Lúc ấy tôi cũng vừa chuyển trường lên tỉnh học, nên anh và tôi không còn gặp nhau mỗi ngày. Thỉnh thoảng mỗi lần tôi về thăm nhà, thì anh sang chơi, nói chuyện với các em tôi nhiều hơn với tôi, đôi mắt anh nhìn tôi như ngày một lạ đi, nhưng nó vẫn mang theo sự ấm áp ngọt ngào đến khó tả, khiến tôi đôi lúc phải lãng tránh tia nhìn ấy. Khi tôi thi tú tài 1, tú tài 2, thì anh là người đầu tiên thông báo kết quả cho gia đình và chiều hôm ấy sẽ là buổi cơm thân mật anh mừng tôi thi đậu.

Tôi vẫn nhớ buổi sáng sau một tuần có kết quả thi tú tài 2, mẹ anh gọi tôi sang nhà anh. Bà mở hai tủ lớn chứa đầy vải đẹp, Góc Tâm Sự bảo tôi chọn bao nhiêu tùy thích. Nhưng tôi không dám nhận, ép mãi không được, bà lại cho tôi xem bao nhiêu là nữ trang từ kim cương đến hồng ngọc và nói:
– Đây là nữ trang bác dành cho con dâu. Con có thích không?
Tôi ấp úng:
– Dạ nữ trang bác dành cho con dâu bác, thì con đâu dám nói là thích hay không.
– Vậy con làm con dâu bác đi, có được không?
Tôi…hoảng hốt:
– Con không dám đâu. Con không biết…
Và tôi vội chào bác, gần như bỏ chạy về nhà.
Những ngày sau đó, tôi hơi dè dặt với anh, nhưng anh vẫn như không có gì thay đổi, vẫn cười nói vui vẽ với tôi và các em tôi, thỉnh thoảng vẫn mời tôi và một số bạn quen thân đến nhà anh “liên hoan nhỏ”. Tôi cũng quên dần lời “đề nghị” của mẹ anh, và cũng bớt giữ khoảng cách e dè giữa anh và tôi.
Suốt những ngày hè năm ấy, tôi tất bật lo cho chuyện chọn trường học tiếp, nên cũng ít gặp anh. Mãi đến lúc gần vào năm học mới, anh mời tôi và nhóm bạn thân đến nhà anh tham gia tiệc…chia tay để tôi lên Sàigòn học. Chưa bao giờ chúng tôi được phép uống rượu trong các buổi ăn, nhưng hôm đó, anh nhất định khui bia. Đám bạn reo hò hưởng ứng, còn tôi uống chưa được nửa ly đã nghe đầu óc quay cuồng. Người ta nói “rượu vào, lời ra ” thật đúng. Đám bạn có thêm hơi men tha hồ tán phiếm, với đủ mọi đề tài. Ngược lại, tôi trở nên ít nói hơn. Thấy tôi cứ yên lặng, một bạn đập tay tôi nói như châm chọc:
– Xin thông báo năm sau Thắng cưới vợ, cô dâu ở Chợ Lách. Tôi không hiểu sao các bạn nữ quận mình không giữ được đám thanh niên, cứ để các cô gái ở xa “cướp” hết ?
Không kịp suy nghĩ, tôi đốp chát trả lời:
– Chứ không phải muốn cưới mà…người ta không đồng ý?
Cả phòng nhao nhao:
– Chứ không phải làm cao…coi chừng “ế “!
Tôi bắt gặp ánh mắt anh nhìn tôi một thoáng rồi quay đi. Tia nhìn đầy đau đớn. Tôi chợt nhận ra mình vừa phạm một sai lầm không thể thứ tha. Tôi biết tôi vừa cứa vào tim anh một vết dao tàn ác.
Đêm ấy, bancon nhà anh đèn thắp sáng suốt đêm, hắt lên cái bóng lặng lẽ của chàng trai hàng xóm. Tôi nằm trong phòng mình, nghe nỗi ân hận xâu xé cả trái tim, nhưng tôi không dám mở cửa bước ra, dù chỉ để nói với anh một lời xin lỗi. Tôi biết làm gì để anh không bị tổn thương đây? Tôi đau đớn nhận ra ý nghĩa tiệc chia tay chiều hôm ấy mà anh dành cho tôi bằng cả tấm lòng yêu thương và trân trọng. Còn tôi đã hất tung tất cả bằng thái độ đầy cao ngạo, dù rất vô tình.
Ngày tháng dần trôi, tôi không biết anh có còn nhớ đến tiệc chia tay năm ấy và sự tổn thương mà tôi đã vô tình đem đến cho anh? Nhưng mỗi lần gặp anh, tôi đều thầm thì trong lòng mình một câu – “xin lỗi “.
Theo : Truyenngan.com.vn