Thứ Tư, 28 tháng 9, 2016

Món Ngon Mỗi Ngày: Ba Chỉ Kho Su Hào

Món Ngon Mỗi Ngày: Hôm này món ngon mỗi ngày sẽ giúp cùng bạn vào bếp với món ba chỉ kho su hào cực ngon và bổ dưỡng cho bữa cơm gia đình nhà bạn.

NGUYÊN LIỆU
  • 300g thịt ba chỉ
  • 1 củ su hào
  • 3 củ hành tím
  • 1 gói Knorr Gia vị hoàn chỉnh Thịt Kho, Món Ngon Mỗi Ngày 1 thìa súp dầu ăn
HƯỚNG DẪN THỰC HIỆN
  • Thịt ba chỉ rửa sạch, xắt miếng vừa ăn. Su hào bào vỏ, rửa sạch, xắt miếng vừa ăn. Hành tím lột vỏ, xắt đôi.
  • Cho thịt ba chỉ, su hào, hành tím vào tô, ướp 1 gói Knorr Gia vị hoàn chỉnh Thịt Kho, để thấm 20 phút
  • Bắc nồi lên bếp, cho dầu ăn vào, dầu nóng cho thịt đã ướp vào xào 5 phút cho thịt săn lại, đổ khoảng 2/3 chén nước vào cho xăm xắp mặt thịt, kho đến khi nước sệt lại là được. Tắt bếp, rắc tiêu lên.
Theo: knorr

Thứ Ba, 20 tháng 9, 2016

Nem Chua Thanh Hóa

Việt Nam không chỉ nổi tiếng với những danh lam thắng cảnh đẹp mắt, con người hiền hòa mà còn có rất nhiều đặc sản “mê hoặc” du khách. Mỗi địa phương lại có một hoặc nhiều món ăn đặc trưng, để rồi bất kỳ ai đến đó đều phải tìm ăn cho bằng được.

NEM CHUA THANH HÓA

Món ăn này không cần luộc, hấp mà chỉ cần giò sống, nhất thiết phải từ thịt nạc, ngon, tươi và không dính gân. món ăn ngon Nem chua ăn cùng lá đinh lăng chấm tương ớt hòa quyện vị cay, ngọt, thơm, bùi khiến món ăn này trở thành thương hiệu nổi tiếng của Thanh Hóa.


Nem chua Thanh Hóa. Ảnh: ST
15. CHÁO LƯƠN XỨ NGHỆ

Món cháo lươn đã trở thành “niềm tự hào xứ Nghệ” với cách chế biến cực kỳ đặc biệt và hương vị tuyệt vời “không nơi mô có được”. Bát cháo có vị thơm cay nồng đặc trưng, thịt lươn vàng óng mềm, ngọt, thấm đẫm gia vị.

Cháo lươn – niềm tự hào xứ Nghệ. Ảnh: ST

Thứ Hai, 19 tháng 9, 2016

Địa Điểm Du Lịch: Con Đường Mang Tên Hạnh Phúc

Địa Điểm Du Lịch: Con đường Hạnh Phúc được khởi công xây dựng ngày 10/9/1959 có chiều dài khoảng 200 km. Sau 8 năm thi công, trải qua bao vất vả, khó khăn, con đường đã được thông xe trong niềm vui của người dân Hà Giang nói riêng và cả nước nói chung
Tour du lịch Hà Giang với những cung đường hạnh phúc
Hà Giang Với Những Cung Đường Hạnh PhúcLăn bánh xe trên những con đường Hà Giang khiến nhiều người liên tưởng tới chốn thần tiên. Ảnh: Internet.
Những con đường ở Hà Giang là những khúc cua tay áo giữa núi đá tai mèo dựng đứng, còn là những đoạn đường thẳng với hai bên là lúa chín thơm hương, có khi lại là những con đường ôm quấn lấy những đồi thông hệt như vùng đất Đà Lạt. Địa Điểm Du Lịch Nếu có dịnh tham gia tour đi Hà Giang bạn có thể điểm danh những cung đường làm dân du lịch, dân phượt Hà Giang xao xuyến như đèo Bắc Sum, khúc cheo leo lên Phó Bảng… và đặc biệt là con đường Hạnh Phúc, dấu ấn lịch sử của Hà Giang.
Con đường Hạnh Phúc được khởi công xây dựng ngày 10/9/1959 có chiều dài khoảng 200 km. Sau 8 năm thi công, trải qua bao vất vả, khó khăn, con đường đã được thông xe trong niềm vui của người dân Hà Giang nói riêng và cả nước nói chung. Địa Điểm Du Lịch Đó chính là sự nỗ lực không ngừng nghỉ của 2.500 con người với những dụng cụ lao động thủ công như búa, xẻng, xà beng. Không chỉ vậy, để có được con đường lịch sử ấy, 14 thanh niên xung phong đã nằm lại tại nơi này. Cho tới nay, con đường Hạnh Phúc không chỉ là tuyến giao thông huyết mạch mà còn là điểm đến của những tour du lịch Hà Giang hấp dẫn. Đặc biệt, một trong tứ đại đỉnh đèo của Việt Nam là Mã Pí Lèng cũng nằm trên con đường này.
Du lịch Hà Giang với những cung đường hạnh phúc trên những chiếc xe máy phượt Hà Giang sẽ đem đến cho bạn nhiều trải nghiệm đầy thú vị.

Thứ Sáu, 16 tháng 9, 2016

Góc Tâm Sự: Tôi không thể quan hệ với chồng

Góc Tâm Sự: Đã nhiều tháng kể từ khi kết hôn, chúng tôi không thể “quan hệ” với nhau cho trọn vẹn. Kết thúc chỉ là anh mặc lại đồ rồi bỏ đi, còn tôi sẽ ngồi một góc giường lặng lẽ khóc một mình.
Tôi muốn chia sẻ với các bạn những tâm sự từ những ám ảnh đau thương nhất của cuộc đời tôi.
Đêm qua, tôi đã khóc rất nhiều, Góc Tâm Sự khóc cho đến khi ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Trước đó, tôi lặng im nhìn chồng mặc lại quần áo và giận dữ bước ra khỏi phòng ngủ. Một lần nữa, anh ấy lại bỏ đi vì tôi đã từ chối quan hệ với anh.
Tôi rất yêu chồng mình, tôi thề là như vậy và tôi luôn hi vọng có thể dành những điều tốt đẹp nhất cho anh ấy. Chỉ tiếc là một đêm ái ân vui vẻ, thì không. Nghe thật mâu thuẫn phải không? Nhưng sự thực là dù đã cố gắng bao nhiêu, mỗi khi chồng động chạm đến người mình, tôi đều phản xạ đẩy anh ra và gào khóc. Góc Tâm Sự Đã nhiều tháng kể từ khi kết hôn, chúng tôi không thể “quan hệ” với nhau cho trọn vẹn. Kết thúc chỉ là anh mặc lại đồ rồi bỏ đi, còn tôi sẽ ngồi một góc giường lặng lẽ khóc một mình. Cách cửa phòng ngủ đóng lại cũng là lúc giọt nước mắt rơi ướt đẫm gối. Nhiều khi tôi nghĩ rằng mình bị điên.
Một đêm thân mật tưởng như hoàn hảo lại bị phá hủy, chỉ bởi vì cơ thể tôi từ chối cho đi.
Tôi ghét việc quan hệ xác thịt. Tôi ghét nó.
Quá khứ của tôi, một cô gái ngây thơ với bao hi vọng và mơ ước. Như bao cô nàng khác, tôi cũng từng ảo mộng về một mối tình đẹp như mơ, một gia đình hạnh phúc. Nhưng tất cả bị chôn vùi vào một đêm mưa gió, khi bố mẹ vắng nhà và lão hàng xóm đê tiện tìm đến tôi. Tôi đã bị cưỡng hiếp. Tất cả những gì tôi còn nhớ là tôi của khi đó, run rẩy và đau đớn cuộn tròn trên sàn nhà tắm như một chú mèo hen, để rồi gào thét trong điên dại khi được cha mẹ tôi tìm thấy.
Những ngày tháng sau đó, tôi bị trầm cảm do ám ảnh tâm lý quá nặng nề. Giọt nước mắt của mẹ, cái thở dài của bố, những đợt trị liệu tâm lý tốn kém hàng tháng trời không khiến tôi quên đi những giây phút địa ngục đó. Tôi sợ người khác giới, trừ bố mình, không một người đàn ông nào có thể đến gần tôi suốt mấy năm. Chỉ cần ai thoáng động chạm vào cơ thể, tôi sẽ gào khóc và co rúm lại cả mấy ngày trời.
Phải mất vài năm, sau rất nhiều nỗ lực của gia đình và các bác sĩ tâm lý, tôi mới phần nào ổn định trở lại. Quay lại cuộc sống thường ngày, Góc Tâm Sự tôi bắt đầu làm quen với công việc mới, nơi ở mới, nhưng tuyệt nhiên không chịu mở lòng ra với bất kì người đàn ông nào. Quá khứ kinh hoàng đã khiến tôi quy chụp tất cả đàn ông trên thế giới này đều xấu xa như nhau, nhìn đâu tôi cũng chỉ lo sợ rằng họ sẽ tấn công và lạm dụng tôi như cái đêm năm ấy. Cho đến khi tôi gặp chồng mình.
tam su dam nuoc mat cua nguoi vo khong the quan he voi chong - 3
(Ảnh minh họa)
Anh ấy là một người đàn ông tốt. Sau khi biết quá khứ của tôi, ông xã vẫn tìm mọi cách tiếp cận tôi từ từ và chân thành. Anh nói muốn bù đắp cho tôi những tháng ngày kinh khủng đó. Suốt hai năm từ chối quyết liệt, cuối cùng tôi cũng ngả lòng và đồng ý về làm vợ anh. Chúng tôi yêu thương nhau, hòa hợp từ hành động cho tới suy nghĩ. Chỉ riêng “chuyện ấy” thì không. Lần bị xâm hại đó không chỉ lấy đi của tôi trinh tiết, nó còn mang đi cả niềm hứng thú với chuyện gối chăn của tôi sau này. Tôi không thể quan hệ tình dục bình thường như bao người khác. Mỗi lần nghĩ về nó, tôi thấy ghê tởm và đau đớn tột cùng.
Chúng tôi cũng đã cố gắng thử rất nhiều lần, gặp cả bác sĩ tâm lý. Mỗi khi anh ấy cởi bỏ quần áo trên cơ thể mình, Góc Tâm Sự tôi lại không ngừng run rẩy. Kể cả khi có đến được bước sau, tôi vẫn cảm thấy rất đau đớn và lại đẩy anh ra. Tôi sợ việc đó. Thậm chí lần gần đây nhất, tôi còn vô tình đạp chồng tôi rất mạnh. Đó là lý do khiến anh giận dữ. Anh ấy là một người bao dung, nhưng tôi sợ nếu mọi chuyện cứ tiếp diễn, sẽ có ngày chồng không đủ kiên nhẫn với mình được nữa.
Tôi luôn ao ước được tận hưởng một đời sống tình dục bình thường, nhưng nỗi đau trong quá khứ cứ dai dẳng mãi không thôi. Biết đến bao giờ, điều tôi mong ước mới xảy ra?

Thứ Năm, 8 tháng 9, 2016

Chưa Từng Đặt Tên Cho Những Câu Chuyện

Góc Tâm Sự: “Có đôi lần, ta lỡ đem lòng mến một người dù chỉ mới lần đầu gặp gỡ, rồi chia xa, nhưng, vẫn cảm thấy chút gì đó vấn vương…”
Những ngày cuối tháng một, tôi cùng lũ bạn có dịp ghé thăm thành phố biển Đà Nẵng. Đà Nẵng chào đón chúng tôi bằng một trận rét thấu da thấu thịt. Nhiệt độ ngoài trời xuống còn có 11, 12 độ. Đã quen với thời tiết quanh năm nóng ấm của Sài Gòn, Góc Tâm Sự nên tôi bị sock nhiệt nặng, người cứng đờ ra và run cầm cập, tay chân tê cứng. Chúng tôi nhanh chóng di chuyển vào khách sạn.
Sau khi sắp xếp mọi thứ đâu vào đấy, đám bạn tôi rủ nhau ra ngoài, còn tôi thì chịu không nổi, cứ quấn mình trong chăn giữ ấm. Giờ mà bước ra khỏi chăn là một cực hình. Thế rồi bọn nó kéo nhau đi hết. Một mình ở phòng, chăn ấm, nệm êm, tôi ngủ thiếp đi lúc nào không biết, có lẽ cũng do quá mệt mỏi sau chuyến hành trình kéo dài nên cơ thể tôi cần được nghỉ ngơi.
Tôi ngủ liền 2 tiếng, tỉnh dậy mà bọn nó vẫn chưa về. Lúc này đã cảm thấy khá hơn, tôi ngồi dậy, mở cửa ban công định bước ra ngoài xem thử, gió rất lớn, tạt mạnh vào làm tôi giật mình đóng nhanh lại. Đứng nhìn qua lớp kính cửa, phía xa xa kia là biển, Góc Tâm Sự người ta neo rất nhiều thuyền nhỏ ở gần bờ, phía đối diện với biển là những khu đất đang quy hoạch. Cái vẻ hoang sơ ở đây không tịch mịch, mà chứa đựng một sức sống lớn lao đang trổi dậy. Tốc độ phát triển của Đà Nẵng làm cho cả nước phải kinh ngạc, trở thành một vùng đất đầy tiềm năng.
Một mình ở trong phòng lâu cũng khá chán. Cầm điện thoại trên tay, cứ bật hết Youtube rồi đến Facebook, Zalo… chẳng có gì hay ho. Tôi vào một App kết bạn, loay hoay một hồi. Hình như có ai đó nhắn tin.
– Hello, nice to meet you. I’m local guy!
– Trời, mình cũng người Việt thôi bạn ơi, nói tiếng việt đi (Chắc do profile mình ghi bằng tiếng Anh)
– Ừ, chào em, anh tên ***, ** tuổi, ở Đà Nẵng, còn em?
– Dạ, em tới đây du lịch, em mới tới hôm qua.
– Um, thế em đi được nhiều chưa?
– Trời lạnh lắm, em chẳng muốn đi đâu.
– Có gì đâu, đi du lịch mà ở riết trong phòng thì phí lắm.
– Hay anh làm hướng dẫn viên cho em đi. Hihi. Nói đùa đó.
– Ok thôi. Em ở đâu, anh qua rước!
– Em nói đùa mà.
– Không sao, cứ coi như dắt em đi rồi PR cho Đà Nẵng, để sau này em dắt thêm nhiều bạn đến đây du lịch.
– Em học du lịch nè, cũng đi ra đây vài lần rồi, biết kha khá.
– Anh chắc có nhiều cái hay mà em không biết được đâu, chỉ có dân thổ địa ở đây mới biết. Sợ anh bắt cóc hả?
– Em có gì đâu mà sợ, bắt rồi tốn cơm thêm thôi. Đi thì đi, em ở khách sạn ***, số điện thoại em nè **********, tới thì gọi.
– Em có nón bảo hiểm không?
– Dạ không!
– Ok, để anh mang. 5 phút nữa anh qua, xuống đi nha!
Tôi nghĩ thầm, chắc hắn nói đùa thôi, chứ ai mà siêng dữ vậy. 15 phút sau, điện thoại reo. – Alo?
– Anh tới rồi. Xuống đi!
Tôi chạy ra ban công nhìn xuống. Hắn ta tới thật. Mà lỡ rồi, nằm ở phòng cũng chẳng biết làm gì. Nghĩ vậy, tôi thay đồ rồi đi xuống.
Ấn tượng đầu tiên, hắn khá ổn, cao hơn tôi 1 cái đầu, tướng tá ok, mà trông mặt thì dễ thương lắm, có mang mắt kính nữa. Cũng vui vì được trai đẹp chở đi. Hắn đưa nón cho tôi, tôi đội lên nó rộng rinh, định thâu dây vào mà cứng quá, ghì mãi không tuột.
– Đưa đây anh làm cho.
Chưa kịp nói gì hắn đã chụp lấy cái nón từ tay tôi, kéo một cái nhẹ nhàng là dây đã thâu vào rồi. Hắn dựng xe, đứng dậy, cài nón cho tôi luôn… Tôi đứng hình, mới quen thôi mà có cần vậy không, chả biết là ga lăng thật hay là giả đò lấy lòng. Thôi kệ, leo lên xe đi cho nhanh, đứng ở đây một hồi cứng thành đá.
Dọc con đường ven biển Mỹ khê hướng ra bán đảo Sơn Trà lúc này vắng thưa người, gió lạnh lùa vào làm tôi dù đã mặc áo lạnh vẫn chịu không nổi. Tôi khẽ cúi người nép vô hắn cho bớt lạnh – Em lạnh hả? – Hắn quay lại hỏi to – Dạ, lạnh quá, em đang run. – Ừ, kì này em ra trúng ngày lạnh, anh người ở đây còn chịu không nổi. Mà em cũng chuẩn bị kĩ ha, có áo lạnh rồi khăn len nữa! – Vậy mà vẫn chịu không nổi đó anh…
Hắn kéo ga mạnh, càng tui nép sát vô người. Bất ngờ, hắn cầm đưa tay về phía sau nắm chặt tay tôi, rồi nhét cả tay tôi vào túi áo hắn, còn lấy mấy ngón tay xoa xoa. – Em bớt lạnh chưa?
Tôi không trả lời, chỉ im lặng, đáp trả hắn bằng việc nhẹ đặt đầu lên lưng hắn.
Xe vẫn chạy, gió vẫn thổi, tôi vẫn run vì lạnh, và hắn vẫn nắm chặt tay của tôi. Rồi hắn dừng xe dưới chân núi Chùa Linh ứng. – Lúc trước, mỗi lần buồn, anh hay ra đây ngồi 1 mình!
– Một mình hả? Tui ngạc nhiên – ở đây vắng người, tối thui, anh không sợ sao?
– Không! Mà…em có người yêu chưa?
– Em hả, đang ế, haha.
– Tại sao vậy?
– Em cũng không biết nữa, chắc duyên chưa tới, còn anh?
Tôi vừa nói vừa run. Mặt hắn lạnh ngắt. Lâu lâu lại cười nhạt. Ngay cả nụ cười cũng còn thấy lạnh. Gương mặt ấy, dường như đang nghĩ ngợi một chuyện gì đó, thoáng có chút buồn. Đột nhiên, hắn cởi áo khoác, rồi kéo tôi sát lại. Hắn ôm tôi, thật chặt. Giây phút ấy, người tôi cứng đờ ra, tim đập thình thịch nghe rõ từng nhịp. Dù trước đây tôi cũng trải qua vài mối tình. Nhưng những cảm xúc hiện tại mà hắn mang lại, nó thật tuyệt, thật ấm áp và kì lạ. – Sao anh cởi áo, lạnh đó? – Như vậy ôm em sẽ ấm.
Tôi và hắn cứ đứng như vậy. – Anh chưa yêu ai bao giờ! – Thôi đi, nghĩ em tin hả? – Anh nói thật! – Tại sao? Nhìn anh good vậy mà? – Nhà anh khó, anh là con một, trách nhiệm nặng lắm. Ba mẹ biết thì chết! – Vậy anh tính sao? – 2 năm nữa anh lấy vợ, không còn cách nào khác. Đôi khi mình không thể làm những điều mình muốn. Có lẽ anh sẽ tìm 1 người con gái thương, hiểu anh, và anh cũng thương người ta. Thương thôi, chứ tất nhiên nhiên không thể yêu. Khi ấy, anh sẽ làm đúng trách nhiệm của mình… Mà, thật sự anh rất thèm cái cảm giác được ở bên ai đó, chăm sóc cho ai đó, nhưng anh không dám tiến xa hơn, rồi cả 2 cùng khổ…
Nói đến đây, anh im lặng. Tôi cười nhạt, nhìn ra phía ánh đèn đường xa xa kia, đầu loáng thoáng vài suy nghĩ mông lung. Tim nhói. Rồi chóc, quay lại, tôi thấy anh đang nhìn mình, ánh mắt anh thật buồn. Chúng tôi cứ thế nhìn nhau, rồi bất ngờ anh đặt lên môi tôi 1 nụ hôn, thật sâu. Tôi giật mình, nhưng rồi cũng đáp trả anh 1 nụ hôn thật ấm áp, ấm áp giữa cái lạnh của mùa đông. Chúng tôi cứ thế ôm nhau và hôn nhau thật say đắm.
Hẳn đọc đến đây, bạn sẽ nghĩ rằng chúng tôi quá dễ dãi, khi mới lần đầu gặp nhau đã có thể ôm, hôn như vậy… Bạn có quyền đấy… Những cuộc tình vấp ngã làm cho tôi chai sạn, nhiều khi đứng trước những lựa chọn hạnh phúc tôi lại sợ… sợ rồi lại vấp ngã. Tôi không còn quá trẻ để cứ vấp ngã rồi đứng lên, tôi phải sống cho nhiều điều khác nữa… Và rồi, tôi cố thuyết phục mình rằng vẫn còn lắm những niềm vui khác, quên chuyện yêu đương nhăn nhít đi. Thế mà, nụ hôn anh đặt lên môi tôi – một nụ hôn chân thành và ngây ngô đến độ, tôi không còn phải sợ, phải lo, phải nghĩ, nó tự nhiên, vô tư giống như thể một điều hiển nhiên phải làm…
Trời bắt đầu lạnh hơn, anh đưa tôi về lại khách sạn. Trên đường về, chúng tôi đều im lặng, chẳng ai nói với ai một lời nào, cảm giác thật khó diễn tả… Gần đến khách sạn, anh lại đưa tay xuống, nắm lấy tay tôi, hình như đang cố níu một điều gì đó sắp không còn nữa.
– Lạnh thế này có gấu để ôm chắc là thích lắm em ha
– Em hả, một mình quen rồi…
Tôi bước xuống xe, cởi nón trả lại cho anh. Gương mặt, ánh mắt anh vẫn nguyên nét buồn.  Tạm biệt em, Anh nhìn tôi, cố nở một nụ cười.
– Dạ, chào anh, anh về cẩn thận…
Anh lao xe đi, mất hút thật nhanh, chỉ còn lại một con đường vắng thưa bóng người. Về phòng khách sạn, lòng tôi bao la những cảm giác khó tả. Tôi lấy điện thoại nhắn tin cho anh, nhưng anh không trả lời.
Một ngày, rồi hai ngày, tôi quay trở về Sài Gòn. Chắc là người ta quên rồi. Hoặc là do mình… À, mà người ta còn có trách nhiệm gia đình. Thôi thì, cứ xem như đây là một kỷ niệm…
Rồi một thời gian sau, tưởng đâu không còn gì nữa, thì tôi bất ngờ nhận được tin nhắn từ anh. – Nếu chúng mình có duyên, tất sẽ gặp lại… Số điện thoại kia anh không dùng nữa, khi nào vào Sài Gòn, anh sẽ liên lạc tìm em…
Đọc tin nhắn, chẳng hiểu vì sao mà nước mắt tôi cứ chảy. Lần gặp gỡ này, vui có, buồn có. Dù cảm nhận được rất rõ sự ấm áp chợt ùa đến trong trái tim mình, nhưng tôi cũng không dám hi vọng gì nhiều, bởi nó nên và chỉ nên là những xúc cảm ngây ngô nhất dành cho nhau, để tôi có thể lưu giữ mãi những khoảnh khắc đẹp nhất về anh, về những kỉ niệm ấm áp, ngọt ngào mà chúng tôi đã có. Và tất nhiên, đây chỉ là những suy nghĩ của tôi, còn suy nghĩ anh như thế nào thì tôi không dám đoán. Bỗng dưng lại nhớ đến mấy câu thơ “Người đâu gặp gỡ làm chi, Trăm năm biết có duyên gì hay không? Ngổn ngang trăm mối bên lòng…” Cứ mong là hữu duyên, nhưng liệu khi tương ngộ, có còn giữ được những cảm xúc ngây ngô mà ấm áp như ngày xưa?
Có đôi lần, ta trót đem lòng quý mến 1 người bạn ngay lần đầu gặp gỡ, rồi chia tay sau vài câu chuyện trò, nhưng vẫn cảm thấy chút gì đó vấn vương, ngại ngùng dù chẳng biết gì nhiều về nhau Nói thiệt, cái cảm giác say nắng trong phút chốc ấy nó dễ thương lắm luôn, buồn nữa, vì chẳng biết bao giờ mới có thể gặp lại… Thôi thì chúc nhau 1 niềm vui, 1 kỉ niệm đẹp trong cuộc đời Ừ thì anh sẽ tìm em. Ừ thì, có duyên sẽ gặp lại…
Theo : Truyenngan.com.vn